Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015




THÀNH PHỐ VÀO CHIỀU
(Tản mạn)


Em nằm gối đầu lên chân tôi, ngủ ngoan như chiếc lá ngoài ban công. Tôi nhìn em lặng lẽ rồi thầm hỏi, có bao giờ em ngủ yên bình như thế, trong những ngày xa xôi? Nhìn em ngủ mà thương cho những ngày cũ đầy xót xa. Vòng tay tôi có cho em những an yên không? Bỗng nghe một chút quặng thắt trong con tim đá sỏi của mình. Tôi ngước nhìn ra bên ngoài. Sài Gòn, nắng đã ngã về chiều. Cái màu vàng của nó khẽ khàng rơi qua ô cửa sổ. Quán cà phê vắng. Người ta đã đi, hoặc về đâu đó với những đông vui. Tôi ngồi lại đây với em, mà nghe thành phố kể chuyện một ngày thương. Chỉ vài giờ bên em, có đủ không cho những ngày xa? Tôi làm sao cắt nghĩa cho cái giây phút này. Tôi biết, khi màu nắng đã ngã vàng và êm dịu bên ngoài tán lá, là lúc tôi lại ra về, bỏ lại em với Sài Gòn, với những ngày nhớ thênh thang. Sài Gòn, thôi bớt đi những xôn xao, và hãy cho em một giấc ngủ yên lành, như nắng vàng êm ả...


Thành phố vào chiều có bao nhiêu cuộc chia ly? Ở nơi đây phố phường vẫn đông vui, người qua kẻ lại. Có ai biết nơi con đường rợp bóng hàng cây, có hai kẻ vừa nói lời chia ly vội vã. Chỉ một câu nói nhẹ như gió thoảng, thế là chia hai. Không bịn rịn. Không nắm níu. Mà buồn. Buồn vươn xác lá. Hai bóng hình đi qua trong lòng phố, ai rồi là kẻ tiễn đưa ai? Em tiễn tôi một đoạn đường khi thành phố chợt đung đưa nỗi chia lìa hai ngã. Tôi dừng bến đợi một chuyến xe mà tôi hay gọi là bến chia ly. Đường Pasteur nhộn nhịp dòng người trôi đi, mà không biết là về đâu, giữa phố phường đông đúc. Tôi đứng đó, vẫy tay thật khẽ, chào em thật khẽ, bằng một câu thật khẽ, em về đi, mà nghe lòng cồn cào trống trải khi em lao đi trong gió nhè nhẹ. Nắng vàng có hanh hao đi điều khắc khoải đôi tay. Tôi lặng lẽ nhìn em khuất bóng đằng xa con đường. Chìm vào dòng người đó, trôi xa, khuất sau phố chiều ngã nghiêng. Tôi nghe có điều gì đó đè nặng lên những vòng xe. Có lẽ là sức nặng tâm tư của một kẻ ra về. Hình ảnh con số 93 ám ảnh mãi trong tôi, như một sự đến và đi, hợp rồi tan, đang chầm chậm cập bến. Tôi bước lên chuyến xe, mang theo của em bao nhiêu là nỗi nhớ, niềm thương và sự chờ đợi. Ngày tôi trở lại, có phải còn xa? Sài Gòn chiều nay nắng nhẹ suốt chiều dài con đường. Sự ồn ào bỏ rơi ngoài ô cửa kính. Tôi về…


Em khuất rồi, tôi đứng đó nhìn dòng người trôi qua trước mắt mình. Hôm nay Sài Gòn cũng có gió. Nhưng hình như có điều gì đó khác lạ. Miên man mãi tôi mới chợt nhận ra là có những cánh hoa vàng li ti bay nghiêng nghiêng theo cơn gió, rơi xuống. Tôi biết mùa hoa vàng lại về trên phố. Thế là tròn một mùa hoa tôi và em quen nhau. Tròn một mùa đi và về. Thương và nhớ. Nhớ ngày gặp em, Sài Gòn cũng ngập gió, ngập hoa vàng bay, và ngập cơn đau trong bóng tối. Nay mùa hoa vàng đã trở lại, nhưng không còn mây đen kéo qua. Tôi thả hồn mình ngắm nhìn những cánh hoa rơi mà chỉ nghe xôn xao chút xa vắng. Lời tạm biệt nhau đang còn ấm nóng trong khoảng không Sài Gòn, và đàn chim bồ câu cũng vỗ cánh lên cao, khẽ rung những chùm hoa vàng đang nở rộ chào đón những bước chân tôi trở lại, lẫn khi ra về. Sài Gòn khi xưa tôi đến, nay đã khác đi nhiều, nhưng chỉ có một thứ không khác là gió, là hoa vàng. Những góc phố, con đường tôi đã qua dù có thay da đổi thịt thì mùa vàng ấy vẫn trở về đầy mơ mộng. Những quán cà phê tôi từng ngồi, cái còn, cái mất, cái suy tư trầm lặng, hay đã cũ kỹ đi nhiều theo dòng thời gian. Bóng dáng của kẻ hay ngồi một mình, thả hồn phiêu lưu theo gió, theo lá rơi, theo những cánh vàng mỏng manh như thế, trong những cái quán đời như thế, đã không còn. Mà, thay vào đó là em. Em trở thành khoảng nhìn xa xăm trong đôi mắt tôi. Như chiều nay, tôi đứng nhìn xa xăm theo bóng dáng em, qua những cánh hoa vàng bay theo gió. Và, tôi gọi đó là những cánh hoa thương, trên con đường thương, nơi có một bến, tôi gọi là bến chia ly.


Tôi bước lên chuyến xe 93, yên vị và nhìn thành phố trôi dần qua ô cửa kính. Dòng người lùi xa. Chiều hiu hiu nắng. Em nhắn cho tôi, rằng, em nhớ anh, buồn quá. Tôi chỉ nhẹ nhàng với em rằng, nhớ thương anh em đừng buồn, vì anh luôn ở đây, ngay cạnh em, dù ở bất cứ nơi đâu. Yêu thương nhau để mà hạnh phúc chứ không phải đem đến cho nhau những điều buồn phiền khổ đau. Tôi biết, mình đi qua rồi những năm tháng đắng. Tôi thực tế trong từng bước đi. Sự lãng mạn của tôi là có thực, không còn là điều mơ mộng viễn vông. Em là tôi của cái thời hai mươi. Nên tôi biết em cần gì và nghĩ gì. Sự vấn vương pha lẫn chút cô đơn. Cái buồn nhiều khi bay ngang qua một cách vô cớ. Có đôi chút bâng khuâng và chênh vênh. Kiểu như chiếc lá khô lao vào chiều gió. Như ánh mặt trời chợt tắt sau lưng phố. Như tôi lặng lẽ quay đi mà trái tim rơi lại. Đau nhói một ngày về không em. Nhưng không phải là tất cả cho nỗi hoang vắng trong tôi, vì em vẫn ở đó, trong tôi, vừa đủ đầy trái tim mình. Sự thấu hiểu là xuyên suốt. Nó làm cho mọi sự gồ ghề khổ đau phẳng ra, dịu lại và từ tâm hơn. Như tôi đã từng nghe mình hạnh phúc.


Thế đó. Nên chi em đừng buồn. Có thương nhau mới nhớ. Có nhớ mới thấy mình đang sống. Sống để mà thương. Thương ngay cả ánh mắt nhìn nhau chia ly. Vì tôi nghĩ, trái đất là một khối cầu chứ không phải khối cô đơn tuyệt vọng. Chúng ta đi một vòng xa xăm rồi cũng là em, là anh, là yêu thương đó thôi.


Một buổi chiều êm dịu như dải lụa vàng bay qua phố...


Thụy


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét